Ba kỳ World Cup liên tiếp đầy ác mộng

Hai năm trước, Fabian Hurzeler đã nói ra một sự thật không dễ nghe. HLV của Brighton nhận định rằng Đức thực chất bị loại ở tứ kết EURO bởi gặp một đối thủ có đẳng cấp thực sự.

Lần này là Paraguay – đội bóng chật vật vượt qua vòng bảng và chủ yếu sống nhờ khả năng phòng ngự đầy quyết tâm. Họ không có nhiều hơn thế.

Đức thất bại bẽ bàng. Ảnh: X/Squawka

Chỉ cần như vậy cũng đủ để đánh bại Đức, đội luôn muốn được xem là một tập thể đẳng cấp và cũng luôn tự tin rằng mình đang sở hữu điều đó.

Một sự ngộ nhận, như lần này thêm một lần được chứng minh.

Đức đúng là đã lần đầu tiên kể từ năm 2014 góp mặt ở vòng knock-out World Cup, nhưng đó là trong một giải đấu đã được mở rộng lên 48 đội, nơi phải thi đấu tới 2/3 số trận chỉ để loại đi 1/3 số đội tham dự.

Cách đây vài ngày, người ta vẫn nói rằng khát vọng vô địch đã ăn sâu vào ADN của bóng đá Đức. Có thể đúng. Nhưng sau 3 kỳ World Cup liên tiếp kết thúc trong thất vọng, điều mà bóng đá Đức cần hơn cả là biết tự đánh giá đúng vị thế của mình.

Nagelsmann thiếu kiên nhẫn

Vì thế, nhiều ý kiến cho rằng cần một cuộc thay đổi trên băng ghế huấn luyện đội tuyển Đức.

Julian Nagelsmann không phải mẫu HLV biết chấp nhận khiêm tốn. Ông cũng không phải người phù hợp với một dự án xây dựng dài hạn, ít nhất là trong chu kỳ 4 năm, thay vì chỉ nhìn về giải đấu lớn kế tiếp sau 2 năm.

Sau khi Đức bị loại ở EURO 2024, Nagelsmann từng than phiền rằng điều khó chịu nhất là ông phải chờ thêm hai năm nữa mới có cơ hội trở thành nhà vô địch thế giới.

Tại World Cup 2026, vị HLV đầy tham vọng này từng có một khoảnh khắc xuất sắc khi thực hiện 3 sự thay đổi người cùng những điều chỉnh chiến thuật giúp Đức lội ngược dòng trước Bờ Biển Ngà.

Nagelsmann là một vấn đề. Ảnh: X/F.R

Nhưng rồi trận gặp Ecuador trở thành một bước lùi hoàn toàn không đáng có.

Sẽ không ai trách Nagelsmann nếu ông thừa nhận rằng, trong bối cảnh Đức đã chắc chắn đứng đầu bảng, đây là thời điểm thích hợp để thử nghiệm và trao cơ hội cho những cầu thủ vốn chỉ là lựa chọn số 19 đến 23 trong danh sách.

Thay vào đó, ông tuyên bố muốn chuẩn bị nghiêm túc cho vòng knock-out, nhưng rồi lại tung chính những cầu thủ số 19 đến 23 vào sân bằng các sự thay người mang tính “chiếu cố”.

Nói một đằng nhưng làm một nẻo sẽ khiến người khác mất niềm tin. Đó cũng là vấn đề lớn nhất của Nagelsmann.

Tháng Ba, ông từng khẳng định mọi cầu thủ đều đã biết rõ vai trò của mình và đội tuyển sẽ bước vào World Cup với bộ khung như vậy.

Đó cũng là một sai lầm không cần thiết. Việc lựa chọn Nathaniel Brown thay vì David Raum là hoàn toàn hợp lý, bởi Brown có phong độ vượt trội hơn.

Nhưng tại sao lại không để cánh cửa cạnh tranh luôn rộng mở? Tại sao không duy trì cuộc chiến giành vị trí trong đội hình?

Sai lầm mang tên Manuel Neuer

Rồi còn câu chuyện Manuel Neuer. Anh đã nghỉ hơn 2 năm, để những người khác – đặc biệt là Oliver Baumann – gánh vác vị trí thủ môn số 1, rồi được gọi trở lại với kỳ vọng rằng chỉ riêng sự hiện diện và hào quang của mình cũng đủ để ngăn cản đối phương ghi bàn.

Neuer là biểu tượng cho thất bại với 10 trận thủng lưới liên tiếp ở World Cup. Ảnh: ESPN

Đó là một giấc mơ viển vông, và cuối cùng đã bị thực tế phơi bày. Neuer lập kỷ lục 10 trận liên tiếp thủng lưới ở World Cup.

Một HLV nói một đằng nhưng làm một nẻo sẽ dần đánh mất phòng thay đồ, cho dù các cầu thủ có liên tục khẳng định rằng bầu không khí trong đội tuyệt vời đến đâu và không ai phàn nàn khi phải ngồi dự bị.

Điều đó có thể đúng với những cầu thủ như Nadiem Amiri hay Malick Thiaw.

Nhưng với Leon Goretzka – đã 31 tuổi, từng bị gạt khỏi EURO 2024 và sau đó được trao niềm tin rằng mình sẽ đá chính ở World Cup – thì thật khó tin là anh không cảm thấy thất vọng.

Nếu Đức dừng bước trong một trận thua danh dự trước Pháp ở vòng 1/8, có lẽ tất cả những vấn đề này đã bị che lấp.

Giờ đây, lần đầu tiên trong lịch sử World Cup thua luân lưu, “Mannschaft” tan nát thành từng mảnh.

(Nguồn: VTV)