Từ những giai điệu hào sảng về biển đảo quê hương đến các tình khúc bất hủ của Trịnh Công Sơn, Hà Lê và Phương Phương Thảo đã dẫn dắt khán giả đi qua nhiều cung bậc cảm xúc trong đêm nhạc “Tiếng sóng thời gian”.
Giữa không gian mở của sân khấu ngoài trời Trung tâm Phát thanh – Truyền hình Quân đội, đêm nhạc Tiếng sóng thời gian đã đưa khán giả bước vào một hành trình đầy cảm xúc, nơi tiếng sóng của biển đảo hòa quyện cùng những giai điệu bất hủ, còn ký ức và hiện tại gặp nhau trong âm nhạc.
Là số đầu tiên với chủ đề Tiếng sóng thời gian, chuỗi chương trình nghệ thuật định kỳ Giai điệu vượt thời gian, không chỉ mở ra một sân chơi tôn vinh những tác phẩm âm nhạc kinh điển mà còn mang đến cách tiếp cận mới mẻ, hiện đại đối với các ca khúc đã in dấu trong lòng nhiều thế hệ khán giả.
Chương đầu với chủ đề Thanh âm của đại dương, không gian sân khấu như được phủ đầy hơi thở của biển. Trong ánh sáng xanh dịu cùng tiếng sóng được dàn dựng trên màn hình lớn, Hà Lê xuất hiện với Nơi đảo xa (Thế Song). Chất giọng giàu nội lực, phóng khoáng nhưng vẫn đầy tự sự của nam ca sĩ khiến ca khúc của nhạc sĩ Thế Song mang một màu sắc mới. Không chỉ kể câu chuyện về biển đảo, Hà Lê còn truyền đi niềm tự hào về những người lính ngày đêm gìn giữ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Tiếp nối mạch cảm xúc, Biển nhớ của Trịnh Công Sơn được Hà Lê thể hiện cùng vũ đoàn trong một bản phối đương đại. Những bước chuyển động mềm mại của các vũ công hòa cùng chất rap và lối xử lý giàu ngẫu hứng của Hà Lê tạo nên một bức tranh vừa lãng mạn, vừa khoáng đạt như những con sóng không ngừng vỗ vào ký ức.
Khoảnh khắc Hà Lê và Phương Phương Thảo song ca Bên em là biển rộng (Bảo Chấn) là một trong những điểm nhấn đẹp của chương trình. Hai giọng hát với hai màu sắc đối lập nhưng bổ trợ cho nhau – một mạnh mẽ, tự do; một nữ tính, sâu lắng tạo nên cuộc đối thoại âm nhạc đầy cảm xúc về tình yêu và sự sẻ chia.
Nếu Hà Lê mang đến tinh thần phóng khoáng của biển thì Phương Phương Thảo lại đưa khán giả bước vào thế giới của những bản tình ca nồng nàn. Với Biển hát chiều nay (Hồng Đăng), nữ ca sĩ không phô diễn kỹ thuật mà lựa chọn cách hát mộc mạc, tinh tế để từng câu hát như tan vào không gian đêm.
Ở chương hai mang tên Giai điệu tâm hồn, Phương Phương Thảo gần như giữ trọn sân khấu bằng chuỗi ca khúc quen thuộc: Em vẫn như ngày xưa (Trần Tiến), Người tình trăm năm (Đức Huy), liên khúc Quỳnh Hương – Tôi muốn (Trịnh Công Sơn – Lê Lựu Hà), Quê xa (Đức Trí), Đường xa ướt mưa (Đức Huy), Về đây em (Trịnh Nam Sơn), Khói thuốc đợi chờ (nhạc Hoa lời Việt – Jimmi Nguyễn) và 50 năm về sau (nhạc Hoa lời Việt – Đặng Thanh Tuyền).
Phương Phương Thảo chinh phục người nghe bằng giọng hát dày cảm xúc và lối kể chuyện gần gũi. Mỗi ca khúc đều được cô xử lý với sắc thái riêng: da diết trong Quê xa, nồng nàn ở Người tình trăm năm, trẻ trung hơn trong liên khúc Quỳnh Hương – Tôi muốn rồi lắng sâu ở Đường xa ướt mưa. Những giai điệu từng gắn với ký ức của nhiều thế hệ vì thế được khoác lên diện mạo mới mà vẫn giữ nguyên tinh thần nguyên bản.
Nửa sau của chương trình, Hà Lê trở lại với chuỗi ca khúc của Trịnh Công Sơn. Diễm xưa, Ở trọ, Mưa hồng, Hạ trắng, Nhớ mùa thu Hà Nội hay Huế – Sài Gòn – Hà Nội đều được anh làm mới bằng tư duy âm nhạc đương đại.
Không còn là những bản tình ca quen thuộc chỉ được thể hiện theo lối truyền thống, các sáng tác của Trịnh Công Sơn dưới bàn tay Hà Lê mang thêm nhịp điệu, tiết tấu và hơi thở của thời đại. Cách nhả chữ, những đoạn ngẫu hứng cùng phần phối khí hiện đại khiến khán giả trẻ dễ dàng tìm thấy sự đồng cảm, trong khi những người yêu nhạc nhiều năm vẫn nhận ra vẻ đẹp nguyên vẹn của các ca khúc.
Đặc biệt, I Will Call It Love của nhạc sĩ Thanh Tùng trở thành điểm nhấn bất ngờ trong mạch chương trình. Giọng hát đầy năng lượng của Hà Lê cùng cách xử lý phóng khoáng mang đến một màu sắc mới, góp phần tạo nên sự đa dạng cho đêm nhạc.
Khép lại đêm diễn, những tràng pháo tay kéo dài dưới bầu trời Hà Nội như vẫn còn ngân vang cùng dư âm của các ca khúc. Đó không chỉ là một chương trình ca nhạc mà còn là cuộc gặp gỡ giữa quá khứ và hiện tại, giữa những giá trị bất biến của âm nhạc Việt với hơi thở sáng tạo của thế hệ nghệ sĩ hôm nay.
Phương Phương Thảo thể hiện “50 năm về sau”
Báo Việt Nam